Bài Ðọc I: Ðn 3, 25. 34-43
"Với tâm thần sám hối và tinh thần khiêm tốn,
chúng tôi được chấp nhận".
Trích sách Tiên tri Ðaniel.
Trong những ngày ấy, Adaria đứng giữa lửa mở
miệng cầu nguyện rằng: "Vì danh Chúa, xin đừng bỏ con mãi
mãi cho quân thù, và xin đừng huỷ bỏ lời giao ước của Chúa.
Xin chớ cất lòng từ bi Chúa khỏi chúng con. Vì Abraham kẻ
Chúa yêu, Isaac tôi tớ Chúa, và Israel người lành thánh của
Chúa, những kẻ Chúa đã hứa cho sinh con cháu ra nhiều như
sao trên trời và như cát bãi biển. Vì lạy Chúa, chúng con đã
trở nên yếu hèn hơn mọi dân tộc và hôm nay, vì tội lỗi chúng
con, chúng con bị nhục nhã ở mọi nơi. Hiện giờ không còn vua
chúa, thủ lãnh, tiên tri, không còn của lễ toàn thiêu, lễ
hiến tế, lễ vật, nhũ hương và nơi để dâng lên Chúa của đầu
mùa để được Chúa thương. Nhưng với tâm hồn sám hối và với
tinh thần khiêm tốn, chúng con xin Chúa chấp nhận; chúng con
như những con dê, bò rừng và những chiên béo được dâng lên
Chúa làm của lễ toàn thiêu, xin cho của hiến tế chúng con
dâng trước tôn nhan Chúa hôm nay, được đẹp lòng Chúa, vì
những ai tin tưởng nơi Chúa không phải hổ thẹn. Và bây giờ
chúng con hết lòng theo Chúa, kính sợ Chúa và tìm kiếm tôn
nhan Chúa. Xin đừng để chúng con phải hổ thẹn, nhưng xin hãy
đối xử với chúng con theo lòng nhân hậu và lòng từ bi sung
mãn của Chúa. Lạy Chúa, xin làm những việc lạ lùng mà cứu
thoát chúng con, và xin cho thánh danh Chúa được vinh
quang".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 24, 4bc-5ab. 6-7bc. 8-9
Ðáp: Lạy
Chúa, xin hãy nhớ lòng thương xót của Ngài (c. 6a).
Xướng: 1) Lạy Chúa, xin chỉ cho con đường đi
của Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Ngài. Xin hướng
dẫn con trong chân lý và dạy bảo con, vì Chúa là Thiên Chúa
cứu độ con. - Ðáp.
2) Lạy Chúa, xin hãy nhớ lòng thương xót của
Ngài, lòng thương xót tự muôn đời vẫn có. Xin hãy nhớ con
theo lòng thương xót của Ngài, vì lòng nhân hậu của Ngài,
thân lạy Chúa. - Ðáp.
3) Chúa nhân hậu và công minh, vì thế Ngài sẽ
dạy cho tội nhân hay đường lối. Ngài hướng dẫn kẻ khiêm cung
trong đức công minh, dạy bảo người khiêm cung đường lối của
Ngài. - Ðáp.
Câu Xướng Trước Phúc Âm: Mt 4, 4b
Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng
bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra.
Phúc Âm: Mt 18, 21-35
"Nếu mỗi người trong chúng con không tha thứ
cho anh em, thì Chúa Cha cũng không tha thứ cho chúng con".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu.
Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng:
"Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho
họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?" Chúa Giêsu đáp: "Ta
không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần
bảy. Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia
muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết, người ta dẫn đến vua
một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì
trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y
để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và
van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn và tôi
sẽ trả cho ngài tất cả". Người chủ động lòng thương, trả tự
do và tha nợ cho y. Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn
mắc nợ y một trăm bạc. Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: "Hãy
trả nợ cho ta". Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van
lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả
hết nợ cho anh". Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào
ngục, cho đến khi trả nợ xong. Các bạn y chứng kiến cảnh
tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu
truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: "Tên đầy tớ độc
ác kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta;
còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã
thương ngươi?" Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho
đến khi trả hết nợ. Vậy Cha Ta trên trời cũng xử với các con
đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha
thứ cho anh em mình".
Ðó là lời Chúa.

Suy niệm
Sự
Sống bao dung
Mùa Chay hôm
nay ở vào ngày Thứ Ba của Tuần Thứ Ba, ngày được bao trùm
bởi bầu khí của lòng thương xót Chúa như được cảm nghiệm
thấy ở phụng vụ lời Chúa trong ngày, một lòng thương xót
Chúa được tỏ hiện rõ ràng nhất và tối hậu nhất nơi việc khoan
dung độ lượng tha thứ của Thiên Chúa đối
với loài người tội lỗi.
Đúng thế, Bài Phúc Âm hôm
nay, chúng ta thường
cho rằng "tên đầy tớ độc ác" trong dụ ngôn Chúa dạy về sự tha thứ đóng
vai chính, một dụ ngôn Chúa
muốn dùng để trả lời cho vấn nạn được tông đồ Phêrô đặt ra
hỏi Người: "Lạy
Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ
mấy lần? Có phải đến bảy lần không?"
Nhưng thật ra, căn cứ vào chung phụng vụ lời Chúa
hôm nay, và riêng Bài Phúc Âm, chúng ta mới khám phá thấy rằng
lòng thương xót Chúa là điểm then chốt được Giáo
Hội muốn nhấn mạnh đến hôm nay khi Giáo Hội chọn đọc Bài
Phúc Âm này cùng với Bài Đọc 1 cho cùng ngày.
Trước hết, chúng ta thấy dụ
ngôn Chúa Giêsu sử dụng để trả lời cho câu hỏi phải tha thứ
cho anh chị em mình bao nhiêu lần trong Bài
Phúc Âm hôm nay, về bố cục, có
hai phần rõ ràng: phần đầu về "người đầy
tớ độc ác"
bày tôi được vị vương chủ của hắn rộng lượng tha thứ, và
phần sau về "người đầy
tớ độc ác" này không chịu tha thứ cho con nợ của mình
như chính bản thân đã được vị vương chủ tha nợ cho.
Thế nhưng, về nội dung, ý
nghĩa chính yếu của dụ ngôn về tha thứ trong bài
Phúc Âm này là ở chỗ "các
con hãy thương xót như Cha là Đấng thương xót" (Luca
6:36), đúng như lời Chúa Giêsu khuyên các môn đệ của
Người để kết
luận bài Phúc Âm hôm nay: "Cha
Ta trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người
trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình".
Nghĩa là, chúng ta được Thiên Chúa là Cha tha thứ thế
nào chúng ta cũng phải tha thứ cho nhau như vậy, tha một
cách bao dung, quảng đại, liên lỉ, không bao giờ cùng, đúng
như Chúa Giêsu đã khẳng định và muốn các tông đồ môn đệ của
người thi hành: "Ta
không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần
bảy".
Việc tha thứ cho nhau một cách quảng đại bao dung và
liên tục bất tận như Cha trên trời như thế đã được Chúa
Giêsu diễn tả trong dụ ngôn về sự tha thứ của vị vương chủ "động
lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y", một
con nợ bầy tôi đã "mắc nợ" vua "mười
ngàn nén bạc", nhưng
"không
có gì trả", có
nghĩa là không thể nào trả nổi, bởi
thế cho "nên chủ
ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết
nợ", nghĩa
là tất cả những gì quí báu nhất con nợ có được, liên
quan đến chính bản thân hắn cùng gia đình hắn và gia tài của
hắn, để
bù đắp phần nào món nợ hắn không thể trả thôi.
Chúng ta nên chú ý một chi tiết về lòng bao dung
quảng đại đến vô lý của lòng thương xót Chúa trong dụ ngôn
này, đó là trong khi người bầy tôi "sấp
mình dưới chân chủ và van lơn rằng: 'Xin vui lòng cho tôi
khất một kỳ hạn và tôi sẽ trả cho ngài tất cả'", thì cho
dù người con nợ bầy tôi này
không xin tha nợ, mà chỉ xin khất nợ và hứa sẽ trả sau,
không biết cho tới bao giờ mới trả hết, ấy vậy mà vị vương
chủ lại "động
lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y" mới
là chuyện kỳ cục chứ, mới hay chứ.
Ấy thế mà, khi đã được hoàn
toàn "trả
tự do", không
còn nợ nần gì với vị vương chủ của mình nữa, không còn sợ
bị đòi nợ nữa, không còn phải lo lắng làm sao để trả
nợ đầy đủ và đúng hẹn nữa, thì "người đầy tớ độc ác"
này lại đối xử với
một con nợ của hắn hoàn toàn ngược lại với những gì
hắn đã được đối xử. Ở chỗ, hắn là bầy tôi được vương chủ cao
cả tha hết nợ, trong khi người bạn của hắn, ngang hàng với
hắn, hắn lại muốn làm vua của người bạn hắn.
Thật vậy, theo dụ ngôn của
Chúa, "một
người bạn" của
hắn chỉ nợ hắn một chút xíu thôi, "một
trăm bạc", vì
vai vế bạn bè ngang hàng với nhau, chỉ là tạo vật như nhau, không
nhiều như món nợ khổng lồ hắn không thể trả, vì hắn đóng vai
bầy tôi với chủ nợ là vương đế cao cả, nhưng đã được chủ nợ
cao cả này hoàn toàn tha bổng, "mười
ngàn nén bạc", thế
mà, dù con nợ của hắn đã van xin hắn khất nợ như
hắn đã làm: "Bấy
giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: 'Xin vui
lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh'",
nhưng hắn đã đối xử với con nợ của hắn hoàn
toàn trái ngược lại với vị
vương chủ của hắn đã đối xử với hắn: "Y
không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi
trả nợ xong".
Dụ ngôn trong Bài Phúc Âm hôm nay về lòng "thương
xót như Cha là Đấng
thương xót" ở
chỗ chúng ta đã được Thiên Chúa tha thứ thế nào, chúng ta
cũng phải tha thứ cho nhau như vậy. Nghĩa là Lòng Thương Xót
Chúa không phải chỉ là một đặc ân cho riêng một ai
xứng đáng, mà là cho tất cả mọi người, cần phải truyền đạt
và loan truyền qua
những ai đã nhận lãnh đặc ân này, qua những ai đã được
thương xót.
Những ai không biết tha thứ cho anh chị em mình: "xin
Cha tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng
con", sống hẹp hòi, luôn có những thái độ chấp nhất với
những người anh chị em ngang hàng với họ xúc phạm đến họ, là
những người chưa cảm nghiệm được lòng thương xót Chúa
là Đấng vô cùng cao cả bị họ xúc phạm đến, chưa hiểu được
lòng thương xót Chúa là gì, hay thậm chí lợi dụng lòng
thương xót Chúa, bóp méo lòng thương xót Chúa, giam nhốt
lòng thương xót Chúa và hủy hoại lòng thương xót Chúa nơi
bản thân mình, và vì thế, họ đã bị tẩu hỏa nhập ma, vì
chính lòng thương xót Chúa từ một hồng ân đã biến thành tai
họa cho họ, biến thành một "tên lý hình" như
phần kết luận của dụ ngôn cho thấy:
"Các
bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi
thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến và
bảo rằng: 'Tên
đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã
van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi
như ta đã thương ngươi?' Chủ nổi giận, trao y cho lý hình
hành hạ, cho đến khi trả hết nợ".
Phải, mang thân phận là tội
nhân, không một con người tạo vật nào không cần đến lòng
thương xót Chúa, nhất là thành phần được hưởng lòng thương
xót Chúa mà không sống lòng thương xót Chúa, đến độ bị chính
lòng thương xót Chúa hành hạ cho đến khi họ biết sống lòng
thương xót Chúa: "cho
đến khi trả hết nợ".
Lòng thương xót Chúa quả thực
là một hồng ân đối với loài người tội nhân, ở chỗ, Thiên
Chúa tha thứ tội lỗi cho tội nhân không phải vì họ mà là vì
chính Ngài - nếu vì họ thì họ chỉ đáng phạt, xứng với tội
lỗi của họ. Nhưng cho dù họ tội lỗi bất xứng với Ngài
và đáng bị phạt như thế chăng nữa, Ngài
vẫn thương xót họ và tha thứ cho họ bởi Ngài chính là tình
yêu vô cùng nhân hậu.
Đó là lý do, trong Bài Đọc 1
hôm nay, khi cầu xin cho dân tộc của mình đang trải qua hoạn
nạn khốn khổ: "chúng
con đã trở nên yếu hèn hơn mọi dân tộc và hôm nay, vì tội
lỗi chúng con, chúng con bị nhục nhã ở mọi nơi...", Adaria đã
nại đến chính Thiên Chúa cho thân phận dân tộc của mình: "Vì
danh Chúa, xin đừng bỏ con mãi mãi cho quân thù, và xin đừng
hủy bỏ
lời giao ước của Chúa. Xin chớ cất lòng từ bi Chúa khỏi
chúng con".
Chẳng những thế, Adaria còn xin lòng
thương xót Chúa tỏ mình ra nơi thân
phận đáng phạt của họ để cho lòng thương xót Chúa được sáng
tỏ hơn nữa, đúng như dự án và đường lối tỏ mình ta tối đa
hết cỡ của lòng thương xót Chúa: "Bây
giờ chúng con hết lòng theo Chúa, kính sợ Chúa và tìm kiếm
tôn nhan Chúa. Xin đừng để chúng con phải hổ thẹn, nhưng xin
hãy đối xử với chúng con theo lòng nhân hậu và lòng từ bi
sung mãn của Chúa. Lạy Chúa, xin làm những việc lạ lùng mà
cứu thoát chúng con, và xin cho thánh danh Chúa được vinh
quang".
Bài Đáp Ca hôm nay hoàn toàn phản ảnh ý nghĩa và
chiều hướng của chung phụng vụ Lời Chúa trong ngày, cách
riêng với Bài Đọc
1 cùng ngày về lòng thương xót
Chúa, vị "Thiên
Chúa cứu độ", vị
Thiên Chúa thương xót nhân loại tội lỗi khốn khổ bởi chính
mình Ngài là Đấng "nhân
hậu và công minh", chỉ
biết đối xử với loài người tạo vật thấp hèn đầy những
yếu đuối của họ bằng "lòng
thương xót tự muôn đời vẫn có":
1) Lạy Chúa, xin chỉ cho con đường đi của Chúa, xin dạy bảo
con về lối bước của Ngài. Xin hướng dẫn con trong chân lý và
dạy bảo con, vì Chúa là Thiên Chúa cứu độ con.
2) Lạy Chúa, xin hãy nhớ lòng thương xót của Ngài, lòng
thương xót tự muôn đời vẫn có. Xin hãy nhớ con theo lòng
thương xót của Ngài, vì lòng nhân hậu của Ngài, thân lạy
Chúa.
3) Chúa nhân hậu và công minh, vì thế Ngài sẽ dạy cho tội
nhân hay đường lối. Ngài hướng dẫn kẻ khiêm cung trong đức
công minh, dạy bảo người khiêm cung đường lối của Ngài.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
MC.TuanIII-3.mp3
Ngày 09:
Thánh Phanxica Rômana, quả phụ nữ tu (xin bấm vào hàng chữ để đọc
tiểu sử của vị thánh)
